Pirlo: Tạm biệt anh, Mozart của người Ý và Da Vinci trong lòng tôi

Mozart và Da Vinci, một là thiên tài âm nhạc, một là danh hoạ trứ danh. Còn anh, Andrea Pirlo, với riêng tôi và người Ý, anh là “Mozart” của họ, “Da Vinci”của tôi và của bóng đá.
Bài dự thi của Quảng Đình Trọng, Long An (trongqd1603@gmail.com)

Pirlo: Tạm biệt anh, Mozart của người Ý và Da Vinci trong lòng tôi - ảnh 1Pirlo trong Ý thắng Anh 2-1 - Ảnh: AFP    

Có lẽ, những người trót yêu bóng đá hoa mỹ, đẹp mắt như tôi có thể không thể yêu Azzurri nhiều như chính những người yêu bóng đá và nước Ý. Nhưng vẫn còn anh, Pirlo, người làm tôi tò mò về lối chơi đậm chất Ý nhưng quyến rũ, lôi cuốn. Tôi quan sát và xem cách anh chơi bóng, tôi tự đặt mình là người xem khó tính, đi tìm cái đẹp, cái tươi mới, sự cuốn hút trong chất lãng tử vốn có của người Ý.

Những trận đấu có anh, tôi say mê bởi sự mềm mại, tinh tế cùng tư duy chơi bóng thông minh, anh chọn cách chơi cho riêng mình, cầm bóng chắc, thong dong nhưng hiệu quả. Một Pirlo đĩnh đạc, một nghệ sĩ thực thụ, hào hoa và phong trần. Anh chơi bóng bằng lòng nhiệt huyết và đam mê cháy bỏng. Anh là biểu tượng, niềm tin, sức mạnh của tuyển Ý, là con cưng trong lòng các tifosi. Anh uyển chuyển trong từng bước chạy, là sự khác biệt trong đội hình thô ráp, thiếu sức mạnh của Prandelli, một Azzurri cũ kỹ.

 Tuyển Ý cay đắng rời cuộc chơi, anh ngậm ngùi chia tay đội tuyển. Anh tạm biệt Azzurri, tạm biệt người hâm mộ yêu mến anh trong màu áo Thiên thanh thuở nào. Đắng lòng và tiếc nuối, nhưng đó là sự thật. Anh vẫn ra sân và chơi bóng, sẽ tiếp tục cống hiến phần còn lại cuộc đời bóng đá của mình cho những bàn thắng đẹp, những đường chuyền dọn cỗ cho đồng đội dưới màu áo câu lạc bộ. Còn riêng màu Thiên thanh ư? Có lẽ, trái tim anh sẽ chôn giấu cho bản thân một khoảng trời riêng, khoảng trời của tình yêu và nỗi nhớ.

Nhưng tất cả sẽ không quên anh, không quên hình bóng của chiến binh thầm lặng, quên sao được chất nghệ sĩ còn xót lại trong màu áo ấy, nhớ đến những hoài niệm, hoài niệm đẹp về một Pirlo thăng hoa trên sân đấu cùng mái tóc lãng tử bồng bềnh và nụ cười thật hiền của anh.

Cuộc đời anh thật đẹp và đáng ngưỡng mộ. Và từng khoảnh khắc, từng bàn thắng, từng đường kiến tạo của anh đáng để tận hưởng, cuốn hút đến lạ kỳ như chính bức hoạ nổi tiếng Mona Lisa của danh hoạ mà tôi yêu thích - Da Vinci. Bức hoạ của thời đại, một nét đẹp vĩnh cửu.

Cảm ơn anh, bằng tất cả tình yêu và sự chân thành. Xin dành tặng anh, lời ca “Un Estate Italiana” (mùa hè Italia) nổi tiếng một thời , bản hùng ca của "những đêm huyền thoại dõi theo những bàn thắng, dưới bầu trời mùa hè Italy, cảm hứng để thực hiện giấc mơ, nơi mọi điều đều có thể xảy ra".

Ciao Pirlo!

BÌNH LUẬN

Tối thiểu 10 chữ tiếng Việt có dấu không chứa liên kết